Xin cho con… ở lại tù
Hùng là người tù nhiễm HIV đã chuyển sang giai đoạn cuối. Anh có đủ điều kiện để xin được “tạm tha”, về sống trong vòng tay gia đình. Nhưng người sinh ra Hùng lại không muốn đón con trở về nhà vào lúc cuối đời.
|
|
| Phạm nhân Hùng: “Tôi chỉ có một mong muốn cuối cùng là được gia đình đón nhận như một người bình thường”. Ảnh: GĐXH |
Hùng lọt thỏm trong bộ quần áo kẻ sọc dành cho phạm nhân. Thân hình anh đã hom hem đi nhiều khi bệnh tình chuyển sang giai đoạn cuối. Vốn là út trong gia đình giàu có ở quận Cầu Giấy, Hà Nội, được chiều chuộng nên Hùng đâm ra nghiện ngập. Anh đánh mất công việc với mức thu nhập cao trong một công ty lớn.
Năm 28 tuổi, Hùng chuẩn bị đám cưới. Người yêu cẩn thận, đòi đi xét nghiệm máu, biết anh nhiễm HIV hôn lễ đã không diễn ra. Không cai nghiện được “nàng tiên nâu”, cô gái mình yêu cũng “chạy mất dép”, đã thế gia đình lại hùn tiền thuê một căn hộ “đẩy” anh ra ở riêng.
Nỗi cô đơn, buồn bã, cảm giác đau đớn trước những ánh mắt kỳ thị của gia đình, người đời… khiến Hùng không thể cai nghiện. Hùng bị bắt về tội “tàng trữ trái phép chất ma túy”. Vào trại giam Thanh Xuân cải tạo chưa được bao lâu, Hùng đổ bệnh, sức khỏe sút trông thấy.
Các bác sĩ kết luận, bệnh đang dần chuyển sang giai đoạn AIDS, thời gian sống không còn bao lâu nữa. Ban giám thị trại giam thông báo gia đình, Hùng có đủ tiêu chuẩn để được làm đơn xin tạm đình chỉ thi hành án phạt tù. Hơn lúc nào hết, Hùng mong sống trong sự đùm bọc của gia đình nhưng mọi việc không như anh nghĩ.
Gia đình muốn anh ở lại trại đến tận… cuối đời, bằng một lá đơn nằm ngoài thông lệ. Cực chẳng đã, anh ở lại trại giam chữa bệnh, mọi sinh hoạt của anh chủ yếu là ở trong bệnh xá của trại. Khi nào sốt cao quá, Ban giám thị lại cử bác sĩ, cấp xe cứu thương đưa anh ra Bệnh viện Hà Đông chữa trị.
Tại khoa Lây, Bệnh viện Hà Đông (Hà Nội), thấy có người lạ, Hùng cuống cuồng lục lọi đồ đạc, tìm chiếc khẩu trang để đeo lên mặt, thu mình vào góc giường lủi thủi… Hồi lâu cuộc trò chuyện thân tình, anh cởi mở: “Tôi biết, lỗi lầm tôi đã gây ra cho gia đình mình, không thể nào chuộc lại được. Tôi phải trả giá bằng cả mạng sống của mình. Nhưng tôi buồn khi mẹ đến thăm tôi trong bệnh viện mà chỉ dám đứng ngoài hành lang nhìn vào. Ít khi mẹ dám đến gần tôi, cảm giác đó thật ê chề. Bố tôi cũng vậy, có lẽ bố mẹ sợ căn bệnh này dễ lây cho nên các cụ giữ khoảng cách với tôi như vậy”.
Cuộc nói chuyện nhiều lúc chìm trong không gian lặng lẽ. Thi thoảng Hùng quay vào góc tường khóc một mình. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, Hùng chua chát bảo: “Tôi chỉ có một mong muốn cuối cùng là được gia đình đón nhận như một người bình thường nhưng chắc là không được nữa…”.
Hùng cho biết thời gian ngày 20/11, anh sẽ hết hạn của án tù 2 năm. Nghĩ về ngày được ra trại vào tháng sau, Hùng không biết đi đâu về đâu. Những giọt nước mắt lại thi nhau lăn dài… trên mặt phạm nhân sắp mãn hạn tù này.
Trung tá Phạm Văn Thân, Phó Giám thị trại giam Thanh Xuân nói: “Đọc lá đơn của cha Hùng khiến chúng tôi chạnh buồn”. Bức thư vỏn vẹn vài trăm chữ với nội dung: “…Chúng tôi nay đã già, hoàn cảnh kinh tế khó khăn, không thể đón Hùng về ở chung được. Tôi làm đơn này xin đề nghị trại giam giữ cháu lại đến phút cuối đời. Nếu có điều gì xảy ra với con chúng tôi, tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật…”.
“Những năm trước từng có một phạm nhân trú quán tại Hưng Yên cũng có hoàn cảnh tương tự… Không lâu sau, phạm nhân ấy đã qua đời trong bệnh viện. Sau đó, trại giam làm đầy đủ các thủ tục mai táng cho anh ấy và giữ lại sơ đồ mộ chí. Vài năm sau gia đình họ mới đến trại làm đơn xin được cải táng cho con mình”, ông Thân cho biết.
Bên Hùng lúc này là các bác sĩ khoa Lây của Bệnh viện Hà Đông và những cán bộ trại giam Thanh Xuân. Để trông coi phạm nhân, cán bộ trại giam phải ăn, ngủ như người nhà bệnh nhân: nằm dưới nền nhà, hoặc thay nhau ngồi suốt đêm ngoài hành lang…
Trung tá Thân cũng cho rằng, không nên kỳ thị đối với những bệnh nhân HIV/AIDS; hãy giúp đỡ họ chống lại căn bệnh này bằng lối sống tích cực, lành mạnh… bởi truyền thống đạo lý từ ngàn đời của người Việt Nam là “đánh kẻ chạy đi, chứ không ai đánh người chạy lại”.








Phản hồi (3)
12-10-2009 at 13:07
Cha me la nguoi thuong con nhat , ma con ki thi xa lanh dua con minh rut ruor de ra . thi lam sao xa hoi lai co the khac hon nua ! chuong trinh phong chong HIV,ADIS nen tang cuong tu van giao duc thai do ky thi nay hon nua doi voi cong dong nguoi dan trong xa hoi.
15-10-2009 at 15:46
Chưa từng là người trong cuộc nên tôi chưa hiểu được nguyên nhân sâu xa của sự kì thị này, chỉ hy vọng các bậc làm cha mẹ với biện pháp gì đó, với 1 trong những cách nào đó hãy đến với con người sắp rời xa cuộc sống này và hãy cho họ một nụ cười thật ấm áp.
20-10-2009 at 15:39
mot giot mau dao hon ao nuoc la. nhung loi lam nguoi ta vap phai co nhung luc nang luc nhe. nhung bac be tren lam cha lam me phai thong cam va bao dung. tai sao o chan troi moi khong ho hang than thich ma doi su voi nhung nguoi hiv nhu vay. that xot xa cho nhung nguoi pham phai loi lam ma khong duoc chap nhan. nhung phai nhin lai nhung ji minh lam tu huy hoai tuong lai va ban than minh la con duong khong tot
Trackbacks - Pingbacks (0)
Viết phản hồi